6 điều từ “Eromanga Sensei” giúp các bạn trở thành 1 nhà văn tốt hơn.

14
6 điều từ “” giúp các bạn trở thành 1 tốt hơn.
đánh giá bài viết

“Eromanga Sensei” không chỉ là 1 anime đáng xem nhất mùa này bởi nội dung của nó, mà ẩn sâu trong đó, bên cạnh cái mối quan hệ của Masamune và Sagiri còn là những lời khuyên, thứ sẽ giúp các bạn, những nhà văn trẻ đầy tham vọng có thể bước những bước đi vững chắc hơn trên con đường mà các bạn đã chọn (nhất là trong thời đại mà ngày càng có nhiều những tác phẩm của các tác giả Việt Nam chúng ta được đánh giá cao).

Như các bạn đã biết, trong phim, Masamune Izumi là một tác giả tiểu thuyết, và em gái Sagiri của anh là người minh họa. Và để có thể làm việc được với nhau, Masamune đã phải cố gắng hơn rất nhiều để có thể xứng với cô em gái tài năng của mình. Và các bạn cũng biết rằng, viết cho phù hợp với thị hiếu của nhiều người là rất khó. Tuy nhiên, nếu chăm chỉ luyện tập, bất kì ai cũng có thể cải thiện kĩ năng viết của mình (trừ mình, quá lười để tập). Và không dài dòng nữa, cùng đến với những lời khuyên quý báu nào (trong bài mình sẽ sử dụng 1 số tư liệu từ Bakuman, vì 2 tác phẩm này khá giống nhau, nhưng chỉ là điểm qua thôi, và Bakuman là 1 tác phẩm rất tuyệt để học hỏi).


Biết đối tượng mình nhắm tới là ai

Một vướng mắc nhỏ mà các nhà văn tập sự mắc phải khi đang cố gắng viết một câu chuyện hấp dẫn là: viết cho đối tượng nào đọc. Mặc dù suy nghĩ là tốt nhưng chắc chắn sẽ không có 1 tác phẩm nào vừa ý tất cả được, đơn giản vì thị hiếu mỗi người mỗi khác. Vậy chúng ta nên viết cho chính mình đọc? Cũng không ổn. Nếu các bạn làm thế thì dĩ nhiên chỉ có các bạn hài lòng thôi. Thế nên, việc tìm cho mình nhóm đối tượng để tập trung nhắm tới là rất quan trọng (các bạn có thể đọc/xem Bakuman để rõ hơn về vấn đề này).

 

Các bạn có thể thấy tầm quan trọng của việc này trong tập 4. Masamune viết 1 câu chuyện về Sagiri, vì cậu biết cô ấy sẽ quan tâm. Và sau đó, Elf cũng viết 1 câu chuyện dâm dật về chủ đề như thế vì cô tin rằng Eromanga Sensei là 1 kẻ hư hỏng.

Nói ngắn gọn lại là: Biết mình sẽ viết cho những ai đọc


Làm việc thật chăm chỉ ở những khía cạnh bạn chưa giỏi.

Nghe có vẻ hiển nhiên nhỉ, nhưng nó không dễ như các bạn nghĩ đâu. Bạn phải xác định rõ rằng: mình chưa giỏi ở điểm nào. Và khi đã biết được chỗ yếu của mình, tất cả những gì các bạn cần làm là tập trung vào đó.

Việc có thể tự tìm điểm yếu của mình, với tư cách 1 nhà văn chắc chắn không dễ dàng tí nào, khi mà con người thường có thói quen tự dễ dãi với bản thân. Và cách để khắc phục điều này, khá đơn giản để thực hiện nhưng khó tìm đối tượng. Đưa tác phẩm của bạn cho người mà bạn tin rằng họ hiểu mình nhất, đọc và đánh giá, nhận những lời khuyên từ họ. Nếu các bạn đã xem anime “Eromanga”, hẳn sẽ thấy không chỉ đến khi Masamune chỉ ra những điểm yếu, mà bản thân Sagiri cũng đã tự nhận thức được phong cách của mình có vấn đề. Và với Masamune, sự giúp đỡ đó tới từ Elf (trong Bakuman, các nhân vật thường đọc truyện của đối thủ và tìm ra điểm mạnh yếu của nhau, nhiều ảnh quá nên khó lấy)

Vậy làm thế nào để cải thiện điểm yếu của mình. Đơn giản chỉ là thực hành/làm việc. Không ai sinh ra mà đã giỏi cả, tất cả đều có xuất phát điểm như nhau. Tuy nhiên, thông qua thực hành và nghiên cứu, các bạn có thể nâng cao kỹ thuật của mình và có thể loại bỏ những hạn chế. Trở lại với Sagiri, trong tập 4, cô đã cho Masamune một bức minh họa cho nhân vật của mình, và Sagiri giải thích rằng cô đã dành một vài tuần để học cách vẽ hành động và thực hành những gì cô học được.

Tóm lại: Hãy cứ chăm chỉ đi


Tìm ra cách viết/phong cách/văn phong của riêng mình

Cố nhiên rằng mỗi người đều có 1 cách nghĩ, cách viết, lí tưởng khác nhau. Một số thì suy nghĩ từ lâu và tiến hành viết từ từ. Có 1 số thì ghi chép nhiều đến mức khó hiểu, số ít thì nghĩ gì viết nấy…Vì thế, hãy trở nên đặc biệt với phong cách của riêng bạn.

Trong ‘Eromanga”, các nhân vật có kha khá cách biến ý tưởng của họ thành chữ. Elf thì càng chơi game càng ra chữ, Masamune thì cắm đầu viết với ý tưởng của mình. Và những ý tưởng của họ cứ thế phát triển, tuy nhiên thành công hay không lại là chuyện khác. Và điều rõ ràng nhất là: họ KHÔNG BẮT CHƯỚC phong cách của nhau. Có thể đưa ra lập luận để chứng minh cách nào tốt hơn nhưng tốt nhất là không nên bắt chước.

Click vào quảng cáo giúp duy trì cộng đồng

Tóm lại: tìm ra lối đi riêng cho bản thân


Làm cho mọi thứ có tính cạnh tranh

Rõ ràng là như thế. 1 người bạn – 1 đối thủ xứng tầm luôn làm chúng ta có quyết tâm vượt qua họ để vươn lên. Và phải chắc chắn người đó xứng đáng là đối thủ của bạn (đừng như thánh Saitama, luôn là 1 hit K.O, thành ra cái gì cũng chán). Nó sẽ thúc đẩy bạn và biết đâu những câu chuyện thú vị sẽ xuất hiện.

Không quan trọng đó là game, học tập hay công việc, khi bạn có 1 kẻ luôn ngáng đường, chắc chắn bạn sẽ muốn đi trước hắn (một số thanh niên đến đi xe máy thấy có người vượt còn khó chịu nữa cơ mà). Điển hình nhất trong “Eromanga” là khi mà cả Elf và Masamune đều muốn Sagiri là họa sĩ minh họa cho mình. Và kể cả là main, Masamune cũng vẫn phải thể hiện ra sự quyết tâm, cùng hành động của mình, để Sagiri/khán giả cảm thấy đó là điều xứng đáng.

Tuy nhiên, có một điều khá là không tốt trong cuộc cạnh tranh, đó là doanh số bán hàng. Đừng có nói bạn viết sách chỉ để cho vui, ai đọc cũng được mà không ai đọc cũng chả sao. Elf, với sự nổi tiếng của mình hơn đứt Masamune về doanh số bán hàng. Điều đó dễ làm cuộc cạnh tranh biến thành cuộc đua doanh số. Và quay trở lại với ngành công nghiệp manga, hàng tuần Weekly Shounen Jump luôn có bảng khảo sát từ phía khán giả. Mặc dù một phần là để lấy dữ liệu, nhưng quan trọng hơn là họ cho các mangaka biết khán giả đang nghĩ gì về tác phẩm của họ, rằng họ đã làm tốt hay chưa. Quay lại với “Eromanga”, với sự nổi tiếng của mình, Elf đè bẹp Masamune trong doanh thu, nhưng cũng nhờ đó, tinh thần của Masamune đã lên 1 mức mới để có thể nâng tầm tác phẩm của mình lên.

Tóm lại: Không có ai để cạnh tranh thì khó tiến lên lắm


Lắng nghe biên tập viên của bạn

Rất nhiều anime làm cho chúng ta nghĩ rằng biên tập viên là kẻ thù (ít nhất là phiền toái) của tác giả vì liên tục đòi bản thảo. Không có đâu nha. Một số biên tập viên có thể hơi khó tính, nhưng họ có những ý định tốt nhất cho bạn, câu chuyện của bạn, và những gì mà độc giả muốn.

Tất nhiên việc đòi bản thảo là có, nhưng chỉ là phần phụ thôi. Và họ đang làm việc này để giúp bạn cải thiện bài viết của mình, trình bày tác phẩm tốt nhất có thể cho độc giả. Họ đang ở đó để nhìn vào câu chuyện của bạn từ quan điểm của người đọc. Và đó là một trong những điều tốt nhất bạn sẽ nhận được với tư cách là một nhà văn.

Đôi khi chắc chắn bạn sẽ đi vào ngõ cụt, và biên tập viên xuất hiện, như 1 vị thần, cho các bạn gợi ý, mở 1 con đường đầy ánh sáng. Nếu họ có thể giúp bạn trong hoàn cảnh đó, đó là phần thưởng tốt nhất có thể cho bạn rồi đấy. Chúng ta không thường xuyên nhìn thấy nó ở Eromanga Sensei, nhưng chúng ta thấy biên tập viên của Masamune, Ayame Kagurazaka luôn suy nghĩ về điều gì là tốt nhất cho anh ấy, ngay cả khi cô ấy tìm kiếm những ý tưởng mới lạ.

  Tóm lại: Hãy biết cách lắng nghe.


Cuối cùng: Hãy cứ tiếp tục viết

Nghe có vẻ sáo rỗng nhỉ, nhưng các cụ đã nói rồi “trăm hay không bằng tay quen”. Hãy cứ viết, viết thật nhiều, càng viết các bạn sẽ thấy kĩ năng của mình càng được cải thiện.

Nhắc lại rằng: không ai giỏi từ khi sinh ra, tất cả đều có xuất phát điểm như nhau. Bạn càng viết nhiều thì kĩ năng sẽ càng tốt hơn, tất nhiên là phải viết có kế hoạch, đầu tư, chứ cứ viết liền tù tì như kiểu văn mẫu thì chắc chắn không thể đi lên được rồi. Thậm chí nếu bạn có là thiên tài, bạn càng nên cố gắng để xứng với danh hiệu thiên tài. Có rất nhiều cảnh trong bộ phim mà Masamune ngồi trước máy tính của mình để gõ bản thảo. Đó chính là cách anh ta nâng cao của mình. Ngay cả Sagiri vẫn tiếp tục lên LV các kỹ năng của cô bằng cách vẽ mỗi ngày (Mashiron trong Sakurasou – 1 thiên tài nhưng cô vẫn chăm chỉ vẽ đến thâu đêm không ngủ, hay Midoriya trong My Hero Academia – cố nhiên là 1 người bình thường, nhưng những nỗ lực của cậu, khó mà miêu tả bằng lời). Thực tế hơn, ngay như Việt Nam ta chứ đâu xa, Cao Bá Quát – chữ của ông xấu kinh hồn bạt vía, thế nhưng, mỗi ngày 1 nét, ông đã trở thành người bậc thầy thi pháp.

Vậy đó. Anime đâu chỉ có là hư cấu, rất nhiều điều chúng ta có thể học được từ đó. Và các nhà văn trẻ Việt Nam, dù các bạn có đang thành công/mới vào nghề, xin hãy không ngừng cố gắng, đừng để niềm đam mê và tài năng của mình bị thui chột. Dù tác phẩm của các bạn có ra sao, chắc chắn vẫn luôn có những người ủng hộ các bạn. Và chắc chắn trong thời gian không xa, những tác phẩm của các bạn sẽ được nhiều người biết tới

 

Bình luận
Loading...